Hắn ngồi phịch xuống ghế sau bàn học, đôi mắt đỏ ngầu như chứa đầy tơ máu, khóe mắt sâu hoắm toát lên vẻ mệt mỏi và tàn nhẫn. Hắn khẽ cười lạnh, siết chặt đôi tất chân trong tay, rồi chậm rãi đưa ánh mắt nhìn về phía góc tường.
Nữ nhân đang co ro như một đứa trẻ sợ hãi, thu mình lại hết cỡ, nép sát vào góc tường. Tóc dài xõa xuống che phủ nửa thân trên, trở thành thứ che đậy duy nhất trên người nàng lúc này.
Hai chân nàng khẽ hé mở, lớp da trắng mịn như mỡ đông hấp dẫn ánh nhìn của hắn lao thẳng vào khe sâu tối tăm đầy mê hoặc giữa hai đùi. Dưới cặp mông trắng nõn, một vệt chất lỏng trắng đục đang từ từ chảy ra, lẫn với những cục máu đông nhỏ. Nguồn gốc của tất cả chính là nơi đào nguyên đã sưng đỏ đến mức không chịu nổi kia. Cánh môi phấn nộn ngày trước vốn đầy sức sống giờ đã mất hết vẻ tươi trẻ, chỉ còn lại dấu vết hỗn loạn của mưa rền gió dữ, những vết tích không thể nào rửa sạch...
Hắn nhìn chằm chằm vào đó, ánh mắt càng lúc càng tối sầm lại.