Tôi tên Khải Phong, năm nay đã mười tám tuổi. Tuổi mười tám người ta hay ví von “bẻ gãy sừng trâu”, nhưng mỗi khi tôi nhìn thấy một con trâu đực lực lưỡng với đôi sừng đen nhọn hoắt, tôi chỉ biết nuốt nước miếng và lẩm bẩm: “Ông nào bịa ra câu đó thì bẻ thử cho tôi xem với”. Tôi không dám, vì chưa chạm tới sừng nó đã bị húc lòi ruột rồi. Chỉ cần nhìn hai con trâu to lớn lao vào nhau trong lễ hội trọi trâu là đủ hiểu sức mạnh của chúng kinh khủng đến mức nào.
Dù vậy, ai lại hiểu câu nói ấy theo nghĩa đen chứ. Nghĩa bóng của “mười tám bẻ gãy sừng trâu” thì xin nhường độc giả, tôi học chuyên khối A nên chẳng dám múa rìu qua mắt thợ. Ba môn Toán, Lý, Hóa tuy khô khan nhưng lại rất logic, và chính sự logic ấy khiến tôi say mê.
Đầu năm học, ngoài giờ chính khóa tôi còn phải chạy show thêm ba môn, cũng là Toán, Lý, Hóa. Việc học dồn dập khiến tôi stress, nhiều lúc đau đầu, nhưng tôi không dám để những thứ ấy cản trở. Chỉ cần cố gắng thêm một năm lớp mười hai nữa là tôi sẽ có kết quả. Tôi dự định thi vào khối kinh tế, với mong muốn đơn giản sau này kiếm thật nhiều tiền để lo cho gia đình đủ đầy, hạnh phúc.
Từ khi nghỉ hè tôi đã đi học thêm, đến khi tựu trường thì việc học thêm đã thành nếp. Dù cuối tuần cũng không có nhiều thời gian rảnh. Học hành sẽ nhẹ nhõm hơn mỗi khi tôi giải được một bài tập khó, còn nếu mãi không giải nổi thì đầu óc tôi lại căng thẳng, lo lắng triền miên.
Tuổi mới lớn, tôi cũng có những khao khát tình cảm. Tuy chưa có đối tượng cụ thể, nhưng tôi thầm để ý vài bạn nữ khá xinh trong trường. Tôi thích nhất một bạn nữ học chuyên khối D. Những cô gái chuyên D với tôi có sức hút riêng, dịu dàng và nết na hơn hẳn mấy bạn chuyên A – mà tôi hay gọi đùa là hơi “đanh đá”. Bên cạnh đó, một bạn nữ chuyên C cũng khiến tôi xao xuyến không kém. Mỗi lần đến trường, tôi hay đứng ở lan can cùng đám bạn để ngắm các bạn nữ dắt xe vào.
Con gái tuổi mới lớn có sức hấp dẫn riêng: vẻ đẹp thuần khiết, ngây thơ, trong sáng, kèm theo chút e ấp, ngại ngùng trước những lời trêu đùa bạo dạn của đám con trai. Trường tôi may mắn có rất nhiều gái xinh, thậm chí bí thư đoàn của cả ba khối cũng đều là nữ.
Dù rất muốn có một mối tình rõ ràng, nhưng áp lực học hành khiến tôi không dám mạnh dạn tiếp cận ai. Lớp mười hai mà yêu đương thì chỉ có hỏng việc học mà thôi.
Thời gian trôi nhanh, chúng tôi đã học được gần một tháng rưỡi. Đầu tháng mười, không khí lạnh từ phương Bắc tràn xuống, cuối thu se se lạnh. Mùa thu mưa nhiều, cây cối xanh mướt, mang lại không khí dễ chịu và nhiều cảm xúc nhất cho người ta.
Như mọi ngày, tôi đứng ở hành lang cùng đám bạn.
“Ê, tụi mày nhìn em kia dáng cao thật kìa.”
“Đâu, đâu?”
“Đằng kia, áo trắng, dắt xe đạp màu xanh ấy.”
“Dáng cao thật.”
“Dáng cao thế nhỉ, không biết học lớp nào?”
“Hình như mới lớp mười thôi.”
“Dáng cao thế nhưng ngực với mông hơi lép.”
“Thế thôi, mày muốn sao nữa?”
“Có hơi trai vào xem khác ngay.”
Thằng Hải ngố nhất nhóm hỏi: “Hả, là như nào?”
Thằng bạo gan nhất nhóm vỗ đầu nó: “Mày ngu lắm. Có hơi trai nghĩa là nó ấy ấy với trai đó.”
Hải Ngố càu nhàu: “Nói thế ai mà hiểu được, sao tụi mày không nói thẳng từ đầu?”
“Mày ngu lắm Hải ạ, bảo sao tụi nó đặt biệt danh Hải Ngố.”
“Ê, tụi mày nhìn em áo xanh kìa.”
“Em đấy hơi béo.”
“Nhưng mà tao thích.”
“Gu mày mặn thế.”
Tôi nhìn theo bóng dáng em gái ấy. Phải công nhận dáng người cao thật, chắc phải một mét sáu lăm. Em đi vào lớp chuyên D – đúng gu tôi thích. Vậy là tôi lại có thêm một đối tượng để ngắm.
Một đứa lí nhí lên tiếng: “Cô giáo kìa tụi mày.”
“Sao cô không dạy lớp mình nhỉ?”
“Ước gì.”
“Đúng là có chồng khác với nữ học sinh thật, cái gì cũng to.”
“Tao mà có vợ như thế, giảm mười năm tuổi thọ cũng được.”
“Mày chỉ được cái gở mồm.”
Reng… reng… reng… Tiếng chuông vào lớp vang lên.
Hôm sau, một đợt không khí lạnh mạnh hơn tràn xuống. Trong giờ học, gió thổi vi vu ngoài cửa, những hàng cây rung rinh, bắt đầu có mưa phùn. Cửa lớp được đóng chặt. Dù chưa lạnh lắm, nhưng vẫn có thằng “gấu” nhất lớp phanh cổ áo, chỉ mặc độc một cái sơ mi, dường như muốn chứng tỏ sự “mạnh mẽ” của mình.
Đến giờ tan học, mưa nặng hạt hơn. Tên “gấu” vẫn bình thản đội mưa, đạp xe Xgame phóng vút đi, thi thoảng còn đánh võng. Quái lạ là sách vở của nó lại biến mất đâu mất.
Hôm sau, tôi đạp xe đến trường như thường lệ. Gió nhẹ và se lạnh. Đến bãi gửi xe, tôi nhìn sang người bên cạnh – một chiếc xe đạp màu xanh và một bóng dáng nữ sinh cao ráo, mảnh mai đang đi song song. Dáng người hơi quen mắt.
Gửi xe xong, tôi thấy cô gái ấy đi ra. Tôi vội chạy theo, đi song song. Môi tôi mấp máy định lên tiếng thì đám bạn ở trên đã “Ồ” lên. Tôi tròn mắt, không hiểu chúng nó đang hô hào cái gì.
Lên đến lớp, chúng nó ào vào vây quanh tôi.
“Mày làm quen với em nó rồi à?”
“Em nào?”
“Em chân dài lớp mười ấy.”
“Đâu có.” Tôi bỗng nhớ ra. Hóa ra là em lớp mười chuyên D.
“Thế sao mày đi cùng nó?”
“Đâu phải, chỉ là trùng hợp thôi.”
“Tao còn thấy nó nói gì đó với em kia nữa.”
“Thật à? Thằng Phong khai mau.”
“Tao nói thật mà.”
“Mặt mày không thể tin được.”
Reng… reng… reng… Tiếng chuông vào lớp cứu tôi. Vào lớp, mấy thằng ngồi gần vẫn xì xào, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi cười bí hiểm.
Giờ ra chơi, tôi tranh thủ ôn bài lịch sử vì sợ bị kiểm tra miệng. Sau tiết hai, đám bạn rồng rắn kéo nhau đi đâu đó, còn tôi miệt mài với môn lịch sử. Tiếng chuông tiết ba vang lên, chúng nó trở về, vừa đi vừa xì xào:
“Hơi chảnh.”
“Chảnh vãi.”
“Ừ tao cũng thấy thế.”
Cô giáo lịch sử bước vào, cả lớp im thin thít. Nỗi sợ của tôi thành sự thật: kiểm tra miệng. May mắn tôi không bị gọi, còn hai thằng vừa trêu tôi thì bị điểm 4 và 6. Tôi thầm cười trong bụng.
Hai tiết văn sau đó, đám bạn đã oải hẳn, không còn rôm rả như trước. Tôi đắc ý nhìn chúng nó nằm gục trên bàn vì buồn ngủ.
Hôm sau tôi đến lớp sớm hơn để cùng đám bạn đứng ở lan can tầng hai ngắm các bạn nữ đi vào trường. Đến giờ ra chơi, đám con trai lại rủ nhau đi đâu đó, tôi bận bài tập nên không đi theo.
Cuối tuần, trời vẫn se lạnh, thỉnh thoảng có mưa phùn. Chiều thứ bảy, tôi đi học thêm toán. Vì cô có việc nên chúng tôi học từ ba giờ đến năm giờ, và vì vài bài khó nên bị kéo dài thêm hơn hai mươi phút. Tan học, tôi một mình đạp xe về. Trời bắt đầu mưa, lúc đầu chỉ là mưa phùn, sau nặng hạt dần. Tôi không mang áo mưa.
Tôi đạp thật nhanh nhưng quãng đường còn dài. Mưa càng lúc càng to, tôi biết nếu ướt thêm nữa chắc chắn sẽ bị cảm. Nhìn thấy một ngôi nhà có hiên dài đang khóa cửa, tôi vội tấp vào trú. Bên trong cũng có một người đang trú mưa.
Tôi đá chân chống xe, phủi nước trên tóc và áo, rồi ngẩng lên nhìn người kia. Đó là một cô gái, dáng người cao cao, đang dắt chiếc xe đạp màu xanh. Không thể nào…
Em đang đưa tay ra ngoài hiên hứng những giọt mưa tí tách. Người ta bảo những kẻ yêu mưa là người có nhiều tâm sự. Tôi cũng thử đưa tay ra hứng mưa, cố gắng xoay người để nhìn rõ mặt em. Ánh mắt em nhìn về phía xa xăm, như đang nhớ về điều gì đó. Một giọt nước mắt lăn dài trên má em.
Tôi bối rối không biết phải làm sao. Nhìn một cô gái khóc khiến bản năng muốn che chở trong tôi trỗi dậy, nhưng tôi không dám xông vào một cách đột ngột. Đầu óc tôi quay cuồng tìm cách tiếp cận tự nhiên nhất. Nhìn thấy tiệm tạp hóa ở cuối đường, tôi nảy ra ý tưởng. Tôi để cặp lại, đạp xe phóng đi mua áo mưa.
Khi trở lại, em đã nín khóc và đang quay lại nhìn tôi. Trời đã nhá nhem tối.
Miệng tôi run run: “Bạn ơi, mình có thừa một chiếc áo mưa.”
Em nhìn tôi: “Anh mua nó bao nhiêu tiền để em gửi.”
“Không, không mất tiền đâu.”
Em bật cười, hai má lúm đồng tiền hiện rõ: “Em thấy anh để cặp ở đây đi mua đấy chứ.”
“Ừm, cái đó…”
“Thôi anh cứ nói giá mua đi, coi như em mua lại của anh được không?”
“Ừ thì… năm nghìn.”
Em đưa tôi tờ năm nghìn, tôi nhận và đưa áo mưa cho em. Trong lúc mặc áo, em hỏi:
“Anh học trường TP ạ? Nhìn anh quen quen.”
“Ừ, anh học 12A1.”
“Wow, giỏi quá. Nhưng mà mấy anh lớp 12A1 rất bất lịch sự.”
“Sao vậy?”
“Có, mấy hôm trước mấy anh ấy kéo nhau đến trêu em, còn gán ghép em với một người lớp anh em chưa hề biết mặt nữa.”
“Thế cơ á… Nhưng đứa đó tên gì?”
“Để em nhớ lại… Khải Phong.”
Tôi đứng sững người. Hóa ra đám bạn tôi đã bày trò gì đó từ trước.
“Anh không định đi về à?” Em đã dắt xe ra ngoài.
“À, có chứ.”
Chúng tôi cùng đi ra lề đường. Em hỏi:
“Anh tên gì ạ?”
“Anh tên Phong.”
“Khải Phong?”
“Sao em biết?”
“Khải Phong là cái tên mà mấy anh lớp anh gán ghép em với cái tên đó đó.”
“Hả?”
“Hihi, sao mà em biết được.”
“Mấy thằng dở hơi, anh với em còn chưa nói chuyện lần nào.”
“Thế anh không thích à?”
Tôi ngẩn người một lúc rồi vội đuổi theo em.
Trời đã tối đen. Chúng tôi đạp xe chậm rãi dưới ánh đèn đường vàng vọt. Những hạt mưa phùn lất phất bay ngang tầm mắt. Khung cảnh như chỉ dành riêng cho hai người.
“Hình như em rất thích mưa.”
“Không, hoàn toàn ngược lại.”
“Vậy sao?”
“Em ghét mưa.”
“Vì sao?”
“…”
Tôi vội đổi chủ đề:
“Em về muộn thế này bố mẹ em có lo không?”