Năm ấy, tôi và chồng vừa chính thức yêu nhau, anh ấy đưa tôi về Cam Túc để gặp cha mẹ. Hai ông bà rất hài lòng với cô con dâu tương lai như tôi.
Ở chơi vài ngày, chồng lại dẫn tôi đi gặp đám bạn học cũ của anh. Mấy đứa bạn gặp nhau tất nhiên là phải nhậu nhẹt, tôi uống có chút mà đã thấy đầu óc quay cuồng, thế là xin phép về phòng trước để ngủ một giấc cho tỉnh.
Ra đến sân, tôi thấy cửa phòng khép hờ, chẳng nghĩ ngợi gì mà đẩy cửa bước vào. Vừa đặt một chân qua ngưỡng, cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết sững.
Bà bà đang trần truồng từ thắt lưng trở xuống, hai tay bị dây thừng trói chặt. Công công ôm chặt lấy bà, một tay sờ soạng bầu vú bà, tay kia luồn vào âm hộ bà. Bà khép hờ mắt, khẽ rên rỉ, trông rõ ràng là đang hưởng thụ lắm.
Lúc đó tôi choáng váng hoàn toàn, đầu óc trống rỗng, đứng chết trân tại chỗ. Chỉ vài giây sau, tôi mới lấy lại bình tĩnh, quay đầu chạy biến ra ngoài. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ lồng ngực, mặt đỏ bừng nóng ran. Tôi chẳng hiểu sao công công lại có sở thích kỳ quặc ấy, có lẽ liên quan đến việc ông từng làm công an trông giữ phạm nhân chăng.
Dù lý do là gì đi nữa, một thời gian dài sau đó, cảnh tượng cha mẹ chồng ân ái kiểu ấy cứ ám ảnh tôi mãi. Dù thấy lạ lùng, nhưng sâu thẳm trong lòng lại nhen nhóm một cảm giác kích thích khác thường.
Sau khi cưới, tôi từng ám chỉ chồng thử làm thế để tán tỉnh tôi một chút, nhưng anh chẳng hề có hứng thú gì với kiểu ấy. Tôi đành thôi luôn.
Thoáng cái tám năm trôi qua, chồng tốt nghiệp quân trường rồi làm tham mưu ở bộ đội, con trai chúng tôi cũng bắt đầu đi học. Cuộc sống tuy bình thản nhưng rất ổn định. Duy chỉ có điều khiến chúng tôi lo lắng là công công ở xa nhà.
Hai năm trước, bà bà mất, chúng tôi từng đề nghị đưa ông về sống cùng để tiện chăm sóc. Ban đầu ông không chịu.
Một là ông khó rời quê hương, sợ thay đổi môi trường sẽ không quen; hai là bà vừa qua đời, ông đang buồn; ba là ông lo không hợp với tôi khi sống chung, dù ông không nói thẳng nhưng tôi nhìn ra đấy chính là lý do chính.
Để xóa tan băn khoăn của ông, tôi và chồng về thăm nhà đã nhờ thợ khéo làm một món quà. Công công gặp chúng tôi rất chân thành, cuối cùng cũng đồng ý.
Công công là người hiền lành, dễ gần, lại chẳng chịu ngồi yên một chỗ. Từ khi ông đến, việc đưa đón con đi học tan học đều do ông lo, giúp tôi giảm bớt bao nhiêu phiền toái.
Ngày thường, nhà có bốn miệng ăn, già trẻ ba đời, mọi người vui vẻ hòa thuận, khiến cuộc sống bình dị thêm phần ấm áp và tiếng cười. Công công hài lòng, chồng tôi hài lòng, tôi cũng mãn nguyện.
Thời gian vui vẻ trôi qua nhanh lắm, một tháng nghỉ phép thăm nhà đã hết, chồng sắp phải về bộ đội.
Tối trước ngày đi, chồng lột sạch tôi ra, ngồi lên người tôi mà giày vò cơ thể tôi thỏa thích, bảo là muốn bù đắp hết thiệt thòi một năm qua.
Tôi hứng thú nhìn anh nói: "Được thôi, có bản lĩnh thì làm cả đêm đi, đừng dừng lại đấy." Chồng cố làm hai lần, mệt lử nằm vật ra trên người tôi chẳng nhúc nhích. Tôi cười anh: "Thế này là hết nổi rồi à? Có giỏi thì đứng dậy làm tiếp đi."
Chồng véo đầu vú tôi, hung hăng nói: "Con hồ ly tinh này, muốn vắt kiệt chồng mày à." Sáng hôm sau, khi công công đưa con đi học chưa về, chồng lại kéo tôi ra phòng khách, trên sofa lột áo tôi ra, sờ soạng bóp nắn nửa thân trên trần trụi của tôi, hôn hít liếm láp, còn đùa rằng để tôi xinh đẹp thế này ở nhà một mình anh lo lắm.
Tôi bảo có ba ở nhà mà, lo gì chứ. Đang đùa giỡn thì công công bước vào, thấy cô con dâu chúng tôi liếc mắt đưa tình, ông lúng túng ho khan hai tiếng rồi vội quay ra ngoài.
Mấy ngày đầu sau khi chồng đi, tôi chưa thấy gì khác lạ. Nhưng lâu dần, mọi thứ bắt đầu hơi gượng gạo.
Đặc biệt là khi con ngủ, đêm khuya thanh vắng, cả tôi và công công đều cảm thấy cô đơn khó chịu.
Công công ngủ muộn, thích xem tivi. Tôi cũng là "cú đêm", hay thức khuya xem tivi. Khi chồng còn ở nhà, cả nhà cười nói rộn ràng, vui vẻ lắm. Nhưng giờ chỉ còn tôi với công công ngồi trên sofa, mắt dán vào màn hình, chẳng có gì để nói.
Công công trông hơi bồn chồn, mấy ngày liền ông vào phòng ngủ mãi mà không ngủ được, hoặc chờ tôi ngủ rồi mới ra xem tivi. Thấy ông vậy, tôi đành nhường tivi cho ông xem một mình.
Mọi người bảo lão ngoan đồng, người già đôi khi có những chuyện khó hiểu, cứ theo ông ấy đi.