## Chương 1: Khởi đầu kinh hoàng và sự thức tỉnh của ác quỷ song tính
### Phần 1: Phòng học số 7 và sự nghịch chuyển linh hồn
Đại Xương Thị, Trường Trung học số 7.
Khoảng tám giờ tối, bầu trời bên ngoài như bị một tấm vải liệm khổng lồ màu đen bao phủ, không một ánh sao, chỉ có ánh đèn đường lờ mờ hắt vào những tán cây xào xạc tạo nên những bóng vuốt quỷ dị. Trong phòng học của lớp 12 (7), không khí vốn đang ồn ào bỗng chốc rơi vào một sự im lặng quỷ dị, ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.
“Quỷ không cách nào bị giết chết.”
“Có thể đối phó quỷ chỉ có quỷ.”
“Nhìn rõ quỷ quy luật.”
Ba câu nói này được viết bằng phấn trắng trên bảng đen. Nét chữ nguệch ngoạc, thô ráp nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, giống như những lời nguyền rủa đóng đinh vào tâm trí người nghe. Người viết ra những dòng này là một người đàn ông đứng trên bục giảng, mặc một chiếc áo khoác màu xám tro rộng thùng thình. Dáng người gã gầy gò đến mức trơ xương, nhưng phần bụng lại phình to một cách bất thường, giống như một cái trống lớn hay cái bụng của một xác chết trương sình dưới nước lâu ngày. Gã tên là Đoan Chính, một điều tra viên quốc tế (Interpol) mang theo một bí mật kinh hoàng đến đây dưới danh nghĩa "tuyên truyền an toàn".
Ở phía cuối phòng học, đứng cạnh bục cửa ra vào, "chủ nhiệm lớp" đang lặng lẽ quan sát.
Nhưng lúc này, bên trong lớp vỏ bọc ấy, một linh hồn hoàn toàn mới vừa thức tỉnh.
Quỳnh mở mắt, cảm giác đầu tiên là một cơn đau buốt tận óc, theo sau đó là một làn sóng ký ức xa lạ ùa vào như nước lũ. Nàng vốn là một người của thế giới hiện đại, vừa mới phút trước còn cùng bạn bè ngồi trong tiệm lẩu nghi ngút khói, nâng ly rượu cay nồng chúc tụng. Chỉ một cái chớp mắt sau khi dốc cạn chén rượu, tầm nhìn tối sầm lại, và khi tỉnh dậy, nàng đã đứng ở nơi này.
"Đây... không phải là cơ thể cũ của mình!" Quỳnh khẽ cúi đầu, hô hấp dồn dập.
Nàng đưa bàn tay lên nhìn. Đó là một bàn tay thon dài, trắng muốt với những ngón tay mềm mại tựa búp măng, móng tay cắt tỉa gọn gàng sơn màu hồng nhạt nhu hòa. Cúi xuống hơn nữa, Quỳnh không khỏi rùng mình khi cảm nhận được sức nặng và sự biến đổi kinh người trên cơ thể mới này. Nàng hiện tại không còn là một nam nhân bình thường nữa, mà là "Cô Quỳnh" – nữ giáo viên chủ nhiệm cực kỳ nổi tiếng của Trường số 7.
Cơ thể này sở hữu một sự mê hoặc đến nghẹt thở. Bộ sườn xám cách tân màu xanh ngọc bích ôm sát lấy những đường cong tử thần. Bộ ngực căng đầy, vĩ đại đến mức như muốn nổ tung khỏi lớp vải dệt, mỗi nhịp thở dốc của Quỳnh lại khiến đôi gò bồng đảo ấy nảy lên một cách điên cuồng, tạo thành một độ cong vừa hoành tráng vừa mê người. Vòng eo thon nhỏ đến kinh ngạc tương phản hoàn toàn với bờ mông nở nang, vểnh cao đầy đặn phía sau, biến dáng người nàng thành một chiếc đồng hồ cát sống động.
Nhưng điều kinh khủng và kích thích nhất, thứ khiến Quỳnh nhận ra bản thân đã biến thành một sinh vật đặc biệt – một Futa (người song tính) – chính là cảm giác nóng rực, cứng cáp ở vùng hạ bộ. Ẩn giấu bên dưới tà sườn xám xẻ cao và chiếc quần lót ren mỏng manh là một cây côn thịt khổng lồ, thô dài, đang ở trạng thái bán cương cứng do sự kích thích từ dòng máu mới lưu thông. Nó dài đến mức đầu khấc quy đầu to tròn đang gác ngược lên thành bụng dưới, bao quy đầu trơn nhẵn, hai hòn tinh hoàn nặng trĩu áp sát vào giữa hai đùi ếch đầy đặn, vây quanh bởi một khe hở tư mật mềm mại của nữ giới.
Một cơ thể hoàn mỹ của sự dục vọng và quyền lực thể xác. Nhưng lúc này, Quỳnh không có tâm trí đâu để thưởng thức vẻ đẹp quyến rũ đến nghẹt thở của chính mình. Những mảnh vỡ ký ức về địa danh vừa xuất hiện trong đầu nàng: Đại Xương Thị, Đại An Thị, Đại Kinh Thị...
"Không xong rồi... Đây là thế giới *Thần Bí Khôi Phục*!"
Trong lòng Quỳnh dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ. Đây là một thế giới tuyệt vọng, nơi mà "lệ quỷ khôi phục, nhân gian như ngục". Trong nguyên tác, vị giáo viên chủ nhiệm của lớp này – người mà nàng vừa nhập xác – chính là một trong những kẻ đầu tiên phải bỏ mạng, bị biến thành một cái xác vô hồn dưới tay con quỷ đầu tiên xuất hiện.
"Mình xuyên qua thành nhân vật tặng đầu người sao? Không thể nào, tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra!" Quỳnh siết chặt nắm tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay mềm mại. Nàng liếc nhìn đôi chân dài miên man quấn trong đôi tất đùi màu đen huyền bí, dưới áp lực của nỗi sợ hãi, cây côn thịt lớn trong quần bỗng giật mạnh một cái, tỏa ra một luồng nhiệt lượng kỳ lạ. Nàng muốn bỏ chạy ngay lập tức. Theo cốt truyện, một con quỷ cấp độ thảm họa sắp sửa ập vào phòng học này, và cả trường học gần như sẽ bị tàn sát sạch sẽ, chỉ có bảy người sống sót nhờ nhân vật chính Dương Gian. Và trong danh sách bảy người đó, chắc chắn không có cái tên cô giáo Quỳnh.
### Phần 2: Gõ Cửa Quỷ xuất hiện và sự hỗn loạn của Kính Vuông
Chính vào khoảnh khắc Quỳnh vừa định nhấc đôi chân mang giày cao gót bước ra phía cửa sau, một luồng khí lạnh thấu xương thình lình ập đến. Nó lạnh đến mức khiến những sợi lông tơ trên làn da tuyết trắng của nàng dựng đứng lên, và đôi gò bồng đảo khổng lồ cũng khẽ co rút lại vì rét.
Nàng cứng đờ người. Ánh mắt không tự chủ được mà liếc qua ô cửa kính hành lang.
Bên ngoài cửa sổ, dưới ánh đèn hành lang nhập nhòe rồi tắt ngúm, một bóng người đang đứng đó.
Đó là một lão già mặc bộ trường sam màu đen cổ hủ, phong cách từ thời kỳ dân quốc. Khuôn mặt lão xám xịt, khô khốc, phủ đầy những đốm thi ban màu tím thẫm của người chết. Đôi mắt lão không có tròng đen, chỉ có một màu xám trắng, tĩnh mịch và lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào bên trong phòng học. Ánh mắt ấy không chứa đựng bất kỳ một chút cảm xúc nhân loại nào, nó giống như cái nhìn của một cỗ quan tài, một nấm mồ sâu hoắm đang chực chờ nuốt chửng sự sống.
"Gõ... Gõ Cửa Quỷ!"
Quỳnh nín thở, trái tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đôi môi mọng nước, đỏ hồng của nàng khẽ mím lại. Sự kinh hoàng từ những dòng chữ trong tiểu thuyết giờ đây đã biến thành một thực tại tàn khốc trực tiếp đập vào mắt nàng.
Lão già ngoài hành lang bắt đầu di chuyển. Cơ thể lão cứng đờ, mỗi bước đi đều phát ra tiếng xương khớp rắc rắc ghê người. Lão tiến về phía cửa chính của lớp học. Đi đến đâu, bóng tối đậm đặc như mực lan tràn đến đó. Đèn hành lang vỡ nát, vách tường xung quanh bắt đầu biến đổi một cách mắt trần có thể thấy: lớp sơn tường bong tróc, chuyển sang màu đen thối rữa, một mùi hôi thối của xác chết phân hủy nồng nặc tràn vào phòng học qua các khe cửa.
Đây chính là Quỷ Vực! Một không gian linh dị cô lập với thế giới bên ngoài. Người bình thường lọt vào đây thì không có bất kỳ cơ hội sống sót nào.
Lúc này, các học sinh trong lớp cũng đã nhận ra sự bất thường. Dương Gian – một nam sinh có vẻ ngoài bình thường nhưng ánh mắt sắc bén – là người đầu tiên đứng bật dậy, khuôn mặt tràn đầy vẻ đề phòng và kinh sợ. Sự đứng lên đột ngột của cậu ta thu hút mọi ánh nhìn.
Ngay sau đó, một nam sinh khác tên là Kính Vuông cũng đứng lên. Nhưng khác với sự sợ hãi của Dương Gian, sắc mặt Kính Vuông lại tràn đầy một sự hưng phấn và điên cuồng vặn vẹo. Hắn dường như biết trước điều gì đó nhờ một vật phẩm linh dị (Da Người Giấy), hắn quay sang nói vài câu với Đoan Chính trên bục giảng, rồi đột ngột chỉ tay vào mặt Dương Gian, lớn tiếng quát tháo:
“Tất cả chuyện này đều tại ngươi, Dương Gian! Tương lai của ngươi quá kinh khủng, đáng lẽ ta nên sớm lột da ngươi, giết chết ngươi để thay đổi tất cả...”
"Ngậm cái miệng thối của trò lại, Kính Vuông! Phiền chết đi được, bớt giả thần giả quỷ và im lặng cho tôi!"
Một giọng nói thanh lãnh, nghiêm khắc nhưng lại ẩn chứa một sự quyến rũ mê người vang lên từ phía sau phòng học. Giọng nói mang theo tần số rung động trầm thấp của nội lực, trực tiếp cắt đứt lời thoại điên cuồng của Kính Vuông.
Kính Vuông sững sờ, quay đầu lại nhìn. Hắn thấy cô giáo Quỳnh – người chủ nhiệm xinh đẹp, gợi cảm mà hắn vẫn thường thầm tơ tưởng trong những giấc mơ hoang đường – đang đứng đó. Sắc mặt nàng tái nhợt nhưng đôi mắt phượng lại toát lên vẻ nghiêm nghị bực bội. Bộ ngực lớn của nàng phập phồng kịch liệt, tà sườn xám khẽ lay động để lộ ra một phần cặp đùi mật ong đầy đặn.
“Cô... Cô Quỳnh?” Kính Vuông lắp bắp, trong lòng dâng lên một sự bất mãn. Hắn nghĩ thầm, bản thân mình hiện tại là người biết trước tương lai, là "nhân vật chính" sắp sửa trỗi dậy, tại sao vị nữ giáo viên này lại dám mắng hắn vào lúc này? Cô không biết là quỷ đã đến rồi sao?
Quỳnh hoàn toàn không rảnh để tâm đến những suy nghĩ hoang tưởng của tên nhóc trung nhị này. Nàng biết Kính Vuông chỉ là một quân cờ bị Da Người Giấy thao túng, một kẻ ngu ngốc chết đầu tiên trong cốt truyện gốc. Hiện tại, tính mạng của nàng đang ngàn cân treo sợi tóc. Quỷ Vực đã hình thành, chạy trốn bằng cách thông thường là không thể.
"Phải tìm cách phối hợp với Đoan Chính, hoặc nhắc nhở Dương Gian..." Quỳnh nghĩ thầm, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm lưng thon, làm chiếc áo sườn xám dính chặt vào da thịt, phác họa rõ nét rãnh lưng sâu hoắm và bờ mông cong vút. Cây côn thịt khổng lồ trong quần nàng do quá mức căng thẳng cũng bắt đầu dựng đứng lên, đầu khấc to lớn đẩy nổi một khối u dài, thô kệch dưới lớp vải sườn xám mỏng, cọ xát vào hai mép thịt tư mật, mang lại một cảm giác vừa trướng đau vừa kích thích kỳ lạ.
### Phần 3: Hệ thống thức tỉnh và Sự xuất hiện của Sadako
Đúng lúc Quỳnh đang định bước lên bục giảng để giao tiếp với Đoan Chính, tầm nhìn của nàng bỗng nhiên chao đảo. Một cơn chóng mặt dữ dội ập đến, khiến nàng phải bám chặt lấy cạnh bàn học bên cạnh. Đôi gò bồng đảo vĩ đại ép mạnh xuống mặt bàn gỗ, biến hình thành một hình dáng tròn trịa, nảy nở đến nghẹt thở.
Khi mắt nàng nhìn rõ lại, một hàng chữ ánh sáng màu xanh lam quỷ dị đột ngột hiện ra, khắc sâu vào võng mạc của nàng. Những dòng chữ này dường như chỉ có một mình nàng nhìn thấy:
> **[Hệ thống ác quỷ điện ảnh đã kích hoạt.]**
> **[Bản hệ thống có thể giúp đỡ ký chủ khống chế những lệ quỷ vốn chỉ tồn tại trong các tác phẩm phim ảnh từ tiền kiếp của ký chủ.]**
> **[Quy tắc: Các lệ quỷ điện ảnh từ giờ trở đi sẽ dần dần hiện thực hóa và giáng lâm xuống thế giới này, tự động đồng hóa và phù hợp với quy luật linh dị của thế giới 'Thần Bí Khôi Phục'.]**
> **[Giá trị ghi chép quỷ dị hiện tại: 2% (Đang tăng trưởng nhanh chóng do sự xuất hiện của Gõ Cửa Quỷ)]**
> **[Vị trí giáng lâm: Chưa xác định | Thời gian giáng lâm: Chưa xác định | Số lượng lệ quỷ đã giáng lâm: 0]**
> **[Khi Giá trị ghi chép đạt đến 100%, hệ thống sẽ cung cấp vị trí và thời gian chính xác của lệ quỷ điện ảnh tiếp theo. Sau khi ký chủ giam giữ hoặc dung hợp thành công mảnh ghép linh dị của chúng, hệ thống sẽ trợ giúp ký chủ hoàn thành trạng thái 'Chết Máy' (Ghost State) để khống chế hoàn toàn con quỷ đó mà không bị lệ quỷ sống lại.]**
> **[Cảnh báo: Lệ quỷ điện ảnh khi mới giáng lâm sẽ bị phân tán một phần linh dị, hãy kịp thời thu phục. Nếu không, chúng sẽ đi lang thang, săn tìm các mảnh ghép linh dị khác để hoàn thiện bản thân, và mục tiêu tối thượng của chúng là giết chết ký chủ.]**
> **[Đinh! Quà tặng kích hoạt hệ thống đang được phát ra...]**
> **[Đã trợ giúp ký chủ khống chế thành công Lệ quỷ điện ảnh: Sadako (Sơn Thôn Trinh Tử).]**
> **[Trạng thái: Chết máy (Một phần linh dị bị khiếm khuyết).]**
> **[Số lượng lệ quỷ đã giáng lâm: 1]**
>
"Hệ thống? Sadako?!"
Quỳnh trợn to hai mắt, trong lòng chưa kịp dâng lên niềm vui sướng vì có được ngón tay vàng (bàn tay vàng), thì một cảm giác ớn lạnh thấu xương đã bao trùm lấy toàn bộ cơ thể nàng.
Bờ vai của nàng đột nhiên trĩu nặng, giống như có một khối băng ngàn năm vừa đặt lên đó. Một mùi hương ẩm ướt, xen lẫn mùi giếng hoang, mùi nước bùn thối và một chút hương thơm nhàn nhạt, kích dục của cơ thể nữ giới nồng nặc phả vào gáy nàng. Những sợi tóc dài, đen lánh, ướt sũng như những con rắn nhỏ bò trườn trên làn da cổ trắng ngần của Quỳnh, lướt qua xương quai xanh tinh tế rồi rủ xuống trước ngực nàng.
Quỳnh cứng đờ quay đầu lại.
Ngay phía sau lưng nàng, một cơ thể đang áp sát vào. Đó là một nữ quỷ mặc một bộ váy trắng dài, rách rưới và lốm đốm những vệt bùn đất phong hóa. Mái tóc đen dài, dày đặc rủ rượi về phía trước, che khuất hoàn toàn khuôn mặt. Tuy nhiên, qua những kẽ hở của làn tóc đen ấy, Quỳnh có thể nhìn thấy một đôi mắt. Đó là đôi mắt to tròn nhưng lồi ra, lòng trắng dã chiếm đa số, tràn ngập một sự hung ác, oán độc điên cuồng, nhưng sâu trong cái nhìn đó đối với Quỳnh lại có một sự quyến luyến, tham lam và vặn vẹo đến cực điểm.
Nhưng điều khiến Quỳnh kinh hãi nhất không chỉ là sự xuất hiện của Sadako, mà là cấu tạo cơ thể dị hình của con quỷ này sau khi bị hệ thống sửa đổi để thích ứng với thế giới hiện tại.
Sadako không phải là một nữ quỷ gầy gò, khô héo như trong phim. Con quỷ này sở hữu một thân hình Futa cực kỳ bạo tạc và khổng lồ. Chiếc váy trắng mỏng manh dính chặt vào người do nước giếng ướt sũng, làm lộ rõ hai bầu ngực to lớn, căng tròn như hai quả bóng nước khổng lồ, mỗi đỉnh ngực đều nhô cao, ép chặt vào lưng Quỳnh. Phía dưới, bờ mông của Sadako to lớn, đầy đặn một cách dị thường, thịt mông săn chắc nhưng lại mang theo cái lạnh của xác chết.
Và kinh khủng nhất, từ vùng giữa hai đùi của Sadako, một cây côn thịt quỷ dị, khổng lồ đang dựng đứng lên. Nó có chiều dài và kích thước điên rồ, thô to như cánh tay của một đứa trẻ, màu sắc tím tái, phủ đầy những đường gân xanh đen nổi gồ ghề như những con giun đang vặn vẹo. Đầu khấc của cây côn thịt quỷ dị ấy to tròn, nhớt nháp chất lỏng màu xám nhạt, trực tiếp đâm mạnh vào giữa khe mông tròn trịa của Quỳnh, xuyên qua lớp sườn xám mỏng manh mà áp chặt vào cội rễ của Quỳnh.
"Ưm..." Quỳnh khẽ hừ lên một tiếng, một luồng điện linh dị âm hàn từ nơi tiếp xúc giữa hai cây côn thịt khổng lồ truyền thẳng vào đại não nàng.
Sadako lúc này đã chết máy, hoàn toàn bị Quỳnh khống chế, nhưng bản năng linh dị và cảm xúc vặn vẹo của nó vẫn tồn tại. Nó là một sinh vật song tính mang theo nỗi oán hận bị cưỡng bức, bị vứt bỏ dưới giếng sâu từ kiếp trước. Giờ đây, khi tìm thấy Quỳnh – một chủ nhân cũng sở hữu cơ thể Futa hoàn mỹ, sự oán hận của Sadako biến đổi thành một thứ tình cảm chiếm hữu, dục vọng điên cuồng và vặn vẹo. Nó muốn dùng cây côn thịt quỷ dị của mình đóng đinh Quỳnh vào lòng nó, muốn dùng cơ thể to lớn của mình bao bọc lấy nàng, hòa làm một.
Hai cánh tay trắng bệch, móng tay thâm đen của Sadako từ phía sau vươn ra, ôm chặt lấy vòng eo thon nhỏ của Quỳnh. Đôi gò bồng đảo khổng lồ của hai thực thể Futa – một người sống, một lệ quỷ – ép chặt vào nhau qua tấm lưng.
"Đây... đây là quỷ của mình." Quỳnh cắn chặt môi, cảm nhận được một luồng sức mạnh linh dị lạnh lẽo nhưng vô tận đang chảy vào cơ thể mình. Cây côn thịt khổng lồ của nàng trong quần bỗng chốc dựng đứng hoàn toàn, dài ra thêm vài centimet, thô bạo chống thẳng vào tà áo sườn xám, đối chọi gay gắt với cây côn thịt của Sadako ở phía sau.