Màu nền
Phông chữ
Màu chữ
Size chữ
Chiều cao dòng
Giọng đọc
Tốc độ audio 1.0x
Âm lượng (Gain) 100%
Thêm bộ lọc
Danh sách bộ lọc
Chưa có bộ lọc nào
Chạy thử bộ lọc (Live Preview)
Kết quả sẽ hiển thị ở đây...

Chương 1: Đã biến thành Naafiri?

Địa Hành Tinh, một tiệm net chật kín mùi mồ hôi và khói thuốc lá lén lút. Ồn ào náo động tiếng hò hét, tiếng bàn phím lách cách. Quỳnh, với mái tóc tém nhuộm tím lòe loẹt và đôi mắt lúc nào cũng như có lửa, đang nghiến răng thao tác con bài Naafiri trong trận rank sinh tử. Cô nàng là một futa—mang thân hình nữ đầy đặn với bộ ngực căng tròn trong chiếc áo ba lỗ bó sát, nhưng giữa hai chân lại có một thứ mà tạo hóa ưu ái ban tặng cho đàn ông, một côn thịt to lớn thường khiến cô phải mặc quần rộng để che giấu. Đám con trai trong quán chẳng ai biết, chúng chỉ thấy một cô gái chơi game cực ngầu.

“Con mẹ nó! Thằng rừng mù à? Lao vào đi, tao có chiêu cuối! Naafiri lên! Lên!” Giọng Quỳnh khản đặc, tay lướt chuột điên cuồng. Cô thả bầy chó săn, lao vào xạ thủ địch, định bụng một phát kết liễu. Nhưng đúng lúc ấy, một thằng ôm bên cạnh đứng bật dậy ăn mừng “Ezreal pentakill!”, khuỷu tay hất đổ nguyên ly trà sữa đá đầy ắp lên bộ dây điện rối như mớ bòng bong dưới chân Quỳnh.

“Xẹt… xẹt…” Tia lửa xanh lét bắn ra, mùi khét lẹt xông lên. Dòng điện dữ dội theo dây cáp truyền thẳng vào tay Quỳnh đang đặt trên bàn phím. Cô giật nảy người, cơ thể căng cứng, mái tóc tím dựng ngược. Cơn đau như xé toạc từng thớ thịt, đôi mắt cô mở to, trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối, hình ảnh cuối cùng là con Naafiri trên màn hình đang gục xuống.

Mẹ kiếp, chưa kịp lên Thách Đấu…

Ý thức vụt tắt.

---

Mơ hồ âm thanh vang lên trong đầu Quỳnh, như tiếng thì thầm của sa mạc cổ xưa. Tiếng gió rít, tiếng cát chảy, và một mùi hương tanh nồng của máu tươi.

【 Lại một kẻ đáng thương bị nguyền rủa sao… 】

【 Nữ nhân? Nhưng lại mang dương vật? Quái dị… Nhưng linh hồn này lại mạnh mẽ hơn ta tưởng. 】

【 Hỡi vật chủ mới, hãy thức tỉnh. Ngươi sẽ là Naafiri—hoặc ít nhất là thứ còn sót lại của ả. 】

Quỳnh không hiểu những lời đó. Đầu óc cô đau như búa bổ, toàn thân nặng trịch và lạnh ngắt như vừa bị vùi trong hầm băng. Cô cố gắng cử động, nhưng cảm giác truyền về thật kỳ lạ—dường như cô không còn tay, không còn chân như trước nữa. Chỉ có bốn chiếc chân thon dài, móng vuốt sắc nhọn cào trên nền đá, và một cái đuôi dài phe phẩy phía sau.

Chết tiệt, mình bị sao thế này?

Cô mở mắt—hay đúng hơn là cô cảm nhận được mình đang mở mắt, nhưng không chỉ một đôi mắt. Hàng chục luồng hình ảnh đổ ập vào tâm trí: mỗi một góc nhìn từ một con chó săn gầy gò, lông xám nâu, trên cổ và thân thể gắn những mảnh dao găm lấp lánh ánh đỏ. Tất cả chúng hòa vào nhau thành một ý thức duy nhất—ý thức của cô. Quỳnh run rẩy nhận ra mình không còn là con người nữa. Cô là một bầy đàn.

“Gâu… gâu gâu?!” Cô định nói “Cái đéo gì thế?” nhưng phát ra lại là tiếng tru trầm đục. Cô hoảng hốt bịt miệng—nhưng lại dùng chân trước của một con chó đầu đàn, móng cào vào cái mõm dài đầy răng nanh.

“Grrrr… Cmn mẹ nó, ta đây là bị cát thận sao? Sao đau thế này!” Lần này, cô cố tình rít lên trong cổ họng, và âm thanh phát ra là một chuỗi gầm gừ kỳ dị. Nhưng chính cô lại hiểu được.

Một cơn đau nhói từ khắp cơ thể ập đến khiến Quỳnh suýt ngất. Cô lồm cồm bò dậy—bò đúng nghĩa đen bằng bốn chân—và lăn ra một vũng nước đọng gần đó. Ánh sáng yếu ớt từ khe đá hắt xuống, soi rõ hình ảnh phản chiếu: một con chó săn sa mạc to lớn hơn hẳn đồng loại, bộ lông xám tro điểm những mảng nâu đỏ như máu khô. Đôi mắt đỏ rực như hồng ngọc, trên trán, dọc sống lưng và đặc biệt là chiếc đuôi, những mảnh kim loại đen bóng—tàn tích của một lưỡi dao găm cổ xưa—găm chặt vào da thịt, như thể chúng là một phần cơ thể. Và giữa hai chân sau, thứ mà Quỳnh vừa quen vừa lạ: một côn thịt dữ tợn, to lớn, căng cứng, đang thò ra khỏi bụng dưới phủ đầy lông xám. Nó y hệt như của cô khi còn là người, nhưng giờ phủ đầy gân guốc và ẩm ướt, như một vũ khí riêng của tạo hóa.

Quỳnh sững sờ. Cô là futa khi còn sống, và bây giờ, trong hình hài quái vật này, cô vẫn là futa. Số phận thật biết trêu đùa.

Cả bầy chó săn đồng loạt cựa quậy, mỗi con đều mang một mảnh dao găm trên thân, mắt chúng cùng ánh lên sắc đỏ. Quỳnh cảm nhận được chúng như những phần mở rộng của chính mình—cô có thể sai khiến, có thể thấy qua mắt chúng, nhưng đồng thời cũng có một ý thức nguyên thủy mơ hồ đang gầm gừ trong tiềm thức: khát máu, đói khát, và một khao khát cháy bỏng được trả thù. Đó là tàn dư của Naafiri—Darkin cổ đại.

Cô gắng gượng đứng thẳng bằng bốn chân, cơn đau từ những vết thương chồng chất trên thân thể khiến cô rên rỉ. Toàn thân đầy vết chém, vết bỏng ma thuật, một bên sườn bị xé toạc, lộ cả thịt đỏ tươi. Ai đã làm thế này?

Ký ức không phải của cô ập đến.

---

[Naafiri—một Darkin bị phong ấn trong dao găm hàng thế kỷ—cuối cùng cũng tìm được vật chủ khi một lữ khách khai quật nàng. Nhưng thay vì chiếm lấy một cơ thể người, lưỡi dao vỡ tan, găm vào một bầy chó săn sa mạc. Naafiri trở thành bầy đàn. Với khao khát thống trị, ả muốn khôi phục vinh quang Darkin. Ả tìm đến một vương quốc nhỏ ở rìa sa mạc Shurima, đe dọa nhà vua: dâng lên công chúa xinh đẹp nhất, hoặc ả sẽ biến kinh đô thành bãi săn. Vua đồng ý, hẹn ba ngày sau. Nhưng hắn đã lén mời một pháp sư cấp cao. Khi Naafiri đến đàn tế, “công chúa” chỉ là một đứa trẻ lai thú—tai cáo, đuôi cáo, tóc trắng, mắt đỏ—một vật tế rẻ mạt. Và rồi, phục binh ập đến. Naafiri chiến đấu điên cuồng, cắn xé hàng chục lính, hứng chịu ma thuật, nhưng vẫn ngoạm lấy đứa bé và chạy thoát về hang ổ sâu trong hoang mạc.]

[Trên đường về, linh hồn Naafiri vốn đã suy yếu vì bị phong ấn lâu dài, nay lại trúng phải phép “Phân Hồn Trùng Kích” của đại pháp sư, khiến ý thức vỡ vụn. Đúng lúc đó, một linh hồn lạc loài từ thế giới khác—Quỳnh—lao vào, dung nhập với tàn hồn Naafiri, chiếm quyền điều khiển bầy đàn.]

---

Quỳnh lắc lắc cái đầu đau nhức. Thì ra là vậy. Mình xuyên vào Naafiri, nhưng lại là lúc con mụ này sắp chết. Cô thầm rủa số phận. Nhưng ít ra cô vẫn còn sống… dưới hình dạng một bầy chó.

Ánh mắt cô hướng về góc tối của hang động. Nơi đó, dưới lớp rêu tím phát quang yếu ớt, một bé gái nhỏ bé đang co rúm. Mái tóc trắng như tuyết xõa dài trên nền đất, hai tai cáo cụp xuống, chiếc đuôi to bông xù quấn quanh người. Đôi mắt đỏ như thủy tinh long lanh nước, gương mặt tinh xảo như búp bê nhưng giờ đây nhợt nhạt vì sợ hãi và kiệt sức. Váy công chúa rách rưới, cháy xém vài chỗ.

Đó là “công chúa” mà vua đã dâng cho Naafiri. Một đứa trẻ á nhân vô tội. Trong ký ức của Naafiri gốc, ả vốn định ăn thịt con bé sau khi hồi phục. Quỳnh rùng mình. Đồ điên!

Cô bước tới, nhưng cơn đau lại quật cô ngã sõng soài. Bầy chó đồng loạt kêu ăng ẳng. Đứa bé giật mình, run rẩy hơn, miệng lắp bắp thứ ngôn ngữ Quỳnh không hiểu, nhưng giọng điệu cầu xin thì rất rõ ràng.

“Gâu… Không sao, ta không ăn thịt ngươi đâu.” Quỳnh cố gắng phát ra âm thanh trấn an, nhưng tiếng gầm gừ trầm thấp chỉ càng làm con bé sợ hãi hơn. Nước mắt nó lăn dài.

Quỳnh thở dài—một hơi thở phì phò qua lỗ mũi chó. Cô nhận ra tình thế hiểm nghèo: bản thân trọng thương sắp chết, một đứa trẻ yếu ớt bên cạnh, và không có cách nào chữa trị. Cô không thể chết ở đây được, nhất là sau khi vừa có cơ hội sống lại.

Đúng lúc tuyệt vọng nhất, một loạt âm thanh máy móc vang lên trong đầu cô:

“Đinh! Túc chủ ngài khỏe, chiến tranh cướp đoạt hệ thống vì ngài phục vụ!”

“Đinh! Túc chủ ngài khỏe, tiến hóa cải tạo hệ thống vì ngài phục vụ!”

“Đinh! Túc chủ ngài khỏe, tà ác nhân vật phản diện hệ thống vì ngài phục vụ!”

“Đinh! Hệ thống quá nhiều, bắt đầu ♂ Dung hợp… Dung hợp ♂ bên trong…”

Quỳnh trợn mắt. Cái quái gì vậy? Harem à? Nhưng rồi cô nhếch mép—dù trên mõm chó trông cực kỳ đáng sợ. Hệ thống! Cứu tinh của dân xuyên không đây rồi!

Cô kiên nhẫn chờ đợi, mặc cho cơn đau hành hạ. Đôi mắt đỏ rực liếc về phía đứa bé. Con bé kia có lẽ là chìa khóa—công chúa dù sao cũng là người của vương quốc, biết đâu sau này dùng được. Nhưng trước mắt, phải sống đã.

Khi hệ thống đang hợp nhất, Quỳnh bắt đầu suy nghĩ về cơ thể mới của mình. Là futa, cô đã quen với cảm giác “vừa nam vừa nữ” từ kiếp trước. Nhưng giờ đây, trên thân chó săn, thứ ấy lại càng trở nên hoang dại và mạnh mẽ. Cô cảm nhận được nó cương cứng lên mỗi khi cơn đau ập đến—một phản ứng kỳ lạ của cơ thể mới. Có lẽ Naafiri gốc cũng là futa, hoặc do dung hợp linh hồn mà thành. Dù sao, điều này cũng khiến cô bối rối, nhưng đồng thời cũng dâng lên một tia hứng thú đen tối. Sau này nếu hồi phục và mạnh lên, mình sẽ có cả một bầy đàn để… Cô vội gạt đi suy nghĩ đó. Hiện tại ưu tiên là sinh tồn.

Ánh sáng từ mảnh dao găm trên trán cô khẽ nhấp nháy. Có lẽ hệ thống sắp hoàn tất.

---

Trong lúc chờ đợi, Quỳnh dùng ý niệm điều khiển một con chó săn nhỏ trong đàn tiến lại gần đứa bé, cố gắng tỏ ra thân thiện. Con chó con—thực chất là một phần của cô—cúi đầu, vẫy đuôi nhè nhẹ. Đứa bé ngạc nhiên, đôi mắt đỏ mở to. Nó chần chừ đưa bàn tay nhỏ xíu ra, chạm vào mõm con chó. Cả bầy đồng loạt cảm nhận được hơi ấm yếu ớt ấy. Quỳnh khẽ cười trong tâm trí. Tốt, ít nhất cũng không đến nỗi quá thù địch.

Đúng lúc đó, hệ thống vang lên:

“Dung hợp hoàn tất! Chúc mừng túc chủ đã trở thành Naafiri—Bầy Săn Khát Máu.”

“Phát hiện túc chủ đang trong trạng thái trọng thương. Ban tặng gói quà tân thủ: Hồi phục sơ cấp (toàn bầy), kỹ năng cường hóa, và bản đồ khu vực Shurima.”

Một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể Quỳnh và từng con chó trong đàn. Vết thương dần khép miệng, cơn đau rút đi, sức lực hồi phục. Cô thở phào nhẹ nhõm. Cả bầy đồng loạt rung rung bộ lông, ánh đỏ trong mắt sáng hơn.

Cô đứng lên, lần này vững vàng. Đứa bé co rúm lại vì sợ, nhưng khi thấy con chó đầu đàn không tấn công, nó chỉ im lặng quan sát.

“Được rồi, Naafiri—à không, Quỳnh—mày sẽ sống tốt ở cái thế giới này.” Cô gầm gừ tự nhủ. Rồi cô quay sang đứa bé, dùng ý niệm truyền đạt qua bầy chó những cử chỉ thân thiện nhất có thể.

“Tiểu công chúa, xem ra chúng ta đều là vật tế thần của lão vua đó. Theo ta, ta sẽ bảo vệ ngươi.”

Dù không hiểu ngôn ngữ, đứa bé như cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của quái thú. Nó ngập ngừng gật đầu, rồi lịm đi vì kiệt sức.

Quỳnh cho một con chó nằm cạnh ủ ấm cho nó. Cô bắt đầu lên kế hoạch. Hệ thống đã mở ra một bảng kỹ năng: Nội tại – Đoàn Kết Là Sức Mạnh, Q – Dao Găm Darkin, W – Tiếng Tru Hiệu Triệu, E – Xé Xác, R – Chó Săn Truy Đuổi, tất cả đều có thể cường hóa. Và một nhiệm vụ đầu tiên hiện ra:

“Nhiệm vụ chính: Sống sót trong 7 ngày, xây dựng hang ổ và phát triển bầy đàn. Phần thưởng: Kỹ năng Thú Nhân Hóa (cho phép chuyển đổi giữa hình dạng chó săn và hình người – vẫn giữ đặc điểm futa).”

Quỳnh mỉm cười nham hiểm. Hình người futa với sức mạnh của Darkin và bầy đàn? Nghe thật hoàn hảo. Cô nhìn xuống côn thịt đang dần mềm đi của mình, thầm nghĩ: Thế giới này, ta sẽ chinh phục theo cách của riêng ta.

Trước mắt, hang động này cần được gia cố. Cô ra lệnh cho bầy chó đi tuần tra, đánh hơi tìm nguồn nước và thức ăn. Bản thân cô nằm xuống cạnh đứa trẻ, vừa dưỡng thương vừa nghiên cứu hệ thống.

Chương mới của cuộc đời—với tư cách Naafiri futa—bắt đầu từ đây

Thể loại
// Deploy 03/06/2026 16:49:19 // Deploy audio fix 16:55:41 // Debug audio 17:02:10